Scroll To Top
News Trending

Latest Post

Entertainment

Business

Technology

Lifestyle

Sports

Danh sách Blog của Tôi

Được tạo bởi Blogger.

Recent Posts

Học cách xin lỗi !

Thứ Năm, 9 tháng 5, 2013 / No Comments




"Cho mình xin lỗi"-thật là dễ dàng để viết câu này xuống giấy. Nhưng khi phải thốt ra với một ai đấy, ta thường cảm thấy "nghẹn nghẹn" trong cổ họng, như danh ca Elton John đã từng nói: "Xin lỗi dường như là từ khó nói nhất".

Xin lỗi là sự công nhận chúng ta đã làm một điều sai trái - dù đấy là một lời bình phẩm vô tình, một hành động nông nổi hay một cử chỉ không đẹp. Bằng lời xin lỗi, chúng ta muốn đưa ra thông điệp như sau: "Mình cảm thấy vô cùng ân hận và giày vò vì việc mình đã làm. Mong bạn hãy tha thứ cho mình!". Cũng chính vì điều này mà khi xin lỗi, chúng ta thường cảm thấy bản thân quá... "nhỏ nhoi", thấp bé", rằng xin lỗi là dấu hiệu của sự yếu đuối, của sự mất quyền lực và để cho nguời khác "nắm đầu".

Tuy nhiên, một thực tế cho thấy là "nhân vô thập toàn", không có ai trên cuộc đời này dám vỗ ngực tự hào là mình hoàn hảo cả. Cho nên, việc bạn sẵn lòng nhận lỗi lầm, đối diện thẳng thắn với nó và hành động để đưa mọi việc vào trật tự tốt đẹp như cũ, cho thấy nguồn sức mạnh tinh thần lớn lao và cá tính tuyệt vời của bạn. Bạn bè (người thân, đồng nghiệp, cha mẹ v.v...) sẽ không đánh giá thấp những nỗ lực của bạn. Ngược lại, họ sẽ đánh giá bạn cao hơn, mở rộng lòng hơn cho sự tha thứ và bỏ lại đàng sau quá khứ những niềm đau, nỗi buồn.


Nên xin lỗi vào lúc nào?

Trong bất cứ trường hợp nào đi nữa, câu xin lỗi cần phải được thực hiện càng sớm càng tốt, để chứng tỏ sự thiện chí của bạn. Nếu cứ chần chừ biện hộ cho rằng bạn không cần xin lỗi vì chẳng có lỗi chi cả, hoặc bạn sẽ xin lỗi với một số điều kiện từ đối tượng, thì e rằng bạn đang làm vấn đề rắc rối thêm. Hãy nhớ lại những chi tiết sau đây để bạn hiểu rõ sự cần thiết và khẩn cấp của một lời xin lỗi:

- Bạn đã phát biểu một câu nói gì đấy không được duyên dáng, êm tai cho lắm và bạn đã nhìn thấy nét đau đớn ngạc nhiên trên khuôn mặt người ấy? Như vậy là bạn đã làm tổn thương bạn mình không ít!

- Ðã có ai la hét, gằn giọng, hạ bệ bạn bằng những ngôn từ không trau chuốt chưa? Hẳn bạn sẽ không ưa thích gì, thậm chí bực bội nữa là khác. Vậy mà bạn đã làm điều ấy cho người thân yêu của mình, thật đáng trách biết bao!

Một số người có tâm hồn nhạy cảm hơn những người khác. Ðiều mà bạn cho là nhỏ nhoi lại có sự tác động rất lớn đến cuộc sống của họ. Hoặc khi đôi bên tranh cãi nhau, ai cũng cố đưa ra những lời nói "nặng ký" nhất để giành chiến thắng, và bạn nghĩ rằng "kẻ kia" phải hạ mình xin lỗi bạn mới đúng. Vấn đề cần bàn ở đây không phải là việc bạn có chủ ý làm người khác tổn thuơng, thất vọng, đau đớn hay không, mà là việc bạn đã gây ra "tội ác" ấy, dù bạn thật sự "vô tội". Bằng bất cứ gịá nào, bạn hãy xin lỗi và nói cho người ấy hiểu, rằng bạn không cố ý làm một việc xấu như vậy. Xin lỗi sớm trong trường hợp này chứng tỏ bạn rất dũng cảm và nhanh nhạy, còn hơn là khi bị "dồn đến mức đường cùng" rồi mới tỏ thái độ ân hận muộn màng, thì lời xin lỗi sẽ không còn giá trị lớn nữa.

Phải tự hoàn thiện bản thân

Biết xin lỗi là nét sống lành mạnh của một con nguời có lòng tự trọng và biết chia sẻ với cảm xúc của những người khác. Tuy nhiên, việc lạm dụng từ "xin lỗi" quá thường xuyên sẽ bớt đi nét đẹp vốn có của nó. Nếu bạn xin lỗi mà cứ tiếp tục phạm sai lầm tuơng tự, người khác sẽ nghi ngờ mức độ thành thật của bạn. Hãy cho từ "xin lỗi" một tác động lớn hơn và kỳ diệu hơn, khi sự tự hoàn thiện bản thân chứng tỏ bạn đã để tâm và trí để cải thiện mối quan hệ theo chiều hướng tốt đẹp.

Nói câu xin lỗi như thế nào?

Nói câu xin lỗi là một bước quan trọng để sửa chữa lại những lỗi lầm, thiệt hại mà bạn đã gây ra thông qua hành động "trêu ngươi" vừa rồi. Thế nhưng, phụ thuộc vào mức độ thiện chí của bạn, bạn vẫn có cách hay nhất để xây dựng lại niềm tin và những cảm xúc tốt đẹp giữa đôi bên.

- Không nên xin lỗi qua email, điện thoại, nếu như bạn có điều kiện gặp trực tiếp.

- Hãy nói câu xin lỗi bằng ánh mắt chân thành, cử chỉ thân ái, từ tốn.

- Không nên biện luận dài dòng để "chạy tội", mà hãy nhìn thẳng vào vấn đề và nhận lãnh trách nhiệm về phía mình.

- Thể hiện một cử chỉ đặc biệt của lòng tốt khác hẳn ngày thường, để tạo ra sự khác lạ đáng lưu ý trong cung cách ứng xử.

- Nếu có thể thì nên tặng hoa kèm với lời xin lỗi, bạn sẽ thấy cực kỳ hiệu quả.

- Sau khi đã xin lỗi xong, bạn cần phải biết tha thứ cho bản thân mình trước, bởi vì bạn đã công nhận sai lầm và cố gắng để sống tốt hơn. Hãy rút kinh nghiệm để trở thành một con người mới mẻ hơn, tích cực hơn, khôn ngoan hơn. Nếu không, bạn sẽ phải hối tiếc và lại phải xin lỗi 1001 lần nữa!
Like để ủng hộ nhé các bạn:

Linh BEO

Yêu không?

/ 2 Comments

Anh thích đàn bà nhưng tuyệt nhiên đé-o phải là thằng đàn ông hám gái, nhất nữa là gái xấu. Có đứa mả mẹ nào đó bi bô rằng gái xấu thì đé-o bao giờ có quà. Bi kịch nhưng hiển nhiên, nhỉ? Chả có một tâm hồn tử tế nào mà lại đi đăng kí hộ khẩu thường trú trong cái hình hài xấu xí cả, hoạ chăng có em Chung Vô Diệm. Nhưng nay anh lại đang vướng vào một em, gái xấu.

       Gái đã xấu thì tả làm đé-o gì, phí mẹ nó đi cái phím lực, chưa kể còn làm cho gái xấu hơn. Gái xấu tên Thài Lài, con Trung tướng Vương gia, học bên Ăng lê về, cạnh nhà anh. Thài Lài chưa đi làm đâu, bảo nghỉ dăm tháng lại qua làm cái Phờ-đê, nhà điều kiện không học nó phí đi. Anh cũng nghĩ thế.

     Anh hay gặp Thài Lài ở quán cà phê đầu ngõ, cũng gật gù chào cho ra cái vẻ hàng xóm chứ xấu thế tất nhiên là anh đé-o thèm rồi. Nhưng Thài Lài thì lại nghĩ khác, bảo lâu không về thích được nói chuyện với anh. Thài Lài chuyện vô tư cực, lại bình dân hiếm có. Mẹ, con Tướng sao quá nông dân.

    Anh hay nhai kẹo cao su, Thài Lài bảo đi khắp thế giới thấy dân ta nhai kẹo nhiều nhất, chứ bọn Khoai Tây nó coi kẹo cao su là một thứ rác rưởi cần xúc bỏ, có xơi chăng chỉ cho lũ tâm thần hay cho những lão già kiểu như Phờ - Ngu – Sơn. Anh bảo ta đang đi từ nông dân lên công nhân nên cũng phải ăn cái kẹo cho nó công nghiệp tý, chứ kẹo lạc, bánh khảo không hợp, mới lại cũng là cách giải trét, kích thích tuyến giáp hay đơn giản là cho mình mẩy khác biệt. Thài Lài bảo chả phải, dân ta hay nhai là do…mồm thối. Hố hố…, chân lý đé-o chịu, chả đến 80% bị bệnh về mồm mõm là gì. Nhưng thế thì khác đé-o gì bảo anh cũng... thối mồm. Anh điên hỏi Thài Lài, cô biết đàn bà hay làm gì lúc nửa đêm không? Thài Lài hồn nhiên, ai em không biết chứ em lúc đó…ngủ rồi. Hố hố…, mẹ tiên sư, ngủ rồi thì biết đé-o, nhưng nghe này: Theo một khảo sát mới nhất của Khoai Tây nhé, 15% dậy để đi đái, 6% để cho con bú, 79% còn lại là để…đi về nhà mình. Thài Lài cười ngất, trả tiền cà phê cho anh rồi ủn đít …đi về nhà mình. 

       Anh dạo này hay bia rượu, say lại thích lái xe phóng tít mù nên anh không trách bọn chip đua xe hay cắn thuốc. Già và tử tế như anh còn thế nữa là. Hôm rồi, đánh võng trên đường tên hoạn quan họ Lý trên phố nhớn, cớm xanh, cớm vàng bâu hàng đàn đuổi theo như ong đuổi phuờng trẻ con chọc tổ. Anh bị tóm, tỉnh hẳn, chả xuất, chả trình được cái mẹ. Cớm vàng đánh xe về đồn, ban lệnh giữ xe 01 tháng, giữ bằng vô thời hạn, tổng lỗi quy ra tiền phạt 06 triệu ông cụ. Anh sợ đếch, ký thẳng tay, bắt taxi về nhà.

       Anh lại ra cà phê đầu ngõ, Thài Lài thấy anh không đi làm, bộ dạng thiểu não, xe pháo chả thấy đâu mới hỏi han. Anh kể lại y nguyên sự tình. Thài Lài bảo trưa lên lấy đi, anh bảo dẹp cái kiểu Ăng lê đểu đi, đang thối hết cả ruột mề mà lại còn đùa. Thài Lài không nói gì, rút phắt con điện thoại trông rất ghẻ, cháu chào chú, cháu Thài Lài con Trung tướng Vương gia đây, trưa cháu lên lấy xe nhé, anh ấy là người yêu cháu.

    Anh phát hoảng nhưng sung sướng cực. Trưa đó anh lên lấy xe, đám chú, đám anh bâu ra xúm xít, thằng em hại bọn anh quá, thế mà chả nói sớm cho bọn anh nhờ. Xin lỗi, bỏ qua nhé. Hố hố, anh bắt tay từng thằng một, chả phạt phung hay mất một xu đếch, phóng về nhà.

      Dọc đường, anh ghé mua cho Thài Lài một bó Cứt Trâu cực đẹp, qua nhà bấm chuông tặng đàng hoàng nhưng Thài Lài đi vắng mẹ. Anh kính thưa ô sin nhà Thài Lài bảo cầm và trao hộ. Anh đi làm ngay chiều hôm đó. Ai bảo gái xấu không có quà? Tát vỡ mõm!

Hay anh yêu Thài Lài nhỉ?! Yêu không?